[20.7.16] - [17.6. Quý Mùi]

2016.07.20.Wed.23:13
 Hôm nay cháu đưa ông, trời xanh, nắng tươi và gió mát lắm. Và cháu cảm như ông đang ở trong những con gió ấy, vì nó dịu dàng và hiền hòa biết mấy. Như tính của ông vậy.

Lúc trên đường về nhà, sau khi đưa ông, cháu cũng chẳng dám tin. Điều này lại xảy ra. 

Sau mọi sự, cháu hối hận rất nhiều. Vì không nói chuyện nhiều với ông, dù 2 ông cháu ở cùng nhà. Từ lúc ông ốm mệt, cháu mới thân hơn với ông. Nhưng nhìn lại đã có một khoảng thời gian rất dài, mà cháu đã bỏ phí. Cháu bỏ phí cả lần cuối được ăn chè đậu đen của ông. Hôm qua chị Mai bé có nấu chè đậu đen cho cả nhà, cháu cũng ăn, mà thấy khác lắm. Cùng một loại đường, đậu mua của cùng một hàng, mà khác người nấu, ăn cũng lạ miệng, cháu không quen. Chè ông nấu bao giờ cũng đặc, vì ông chỉ nấu mùa hè thôi, mà mùa hè thì ăn chè kèm đá. 

Cháu bỏ lỡ cả lần cuối gặp ông. Đây là điều cháu hối hận nhất. Mọi người bảo do cái duyên, cái phận, cháu thì thấy là lỗi của cháu. Nên cháu ghi vào sổ, lời xin lỗi ông.

Giờ thì cháu nhớ ông nhiều. Hồi bé thì là chuyện cháu đòi rửa lá bánh chưng, xong ông đồng ý. Cháu rửa xong ông phải rửa lại ấy. Lớn hơn thì nặn bánh trôi bánh chay với ông. Còn gần đây, cháu nhớ nhất, ông cười mỉm một cái rất nhẹ khi cháu kêu loạn nhà lên khi cháu nhận tin mình được truowgf bên Nhật nhận vào học.

cháu giữ hết. và giữ mãi.

vì ở cùng ông là một niềm hạnh phúc, cũng là một điều may mắn.

Cháu cảm ơn.

Ông nghỉ chút đi.



[21.4.16]

2016.04.21.Thu.23:41
Gần đây stress nhiều. Vừa ôm đồm lại còn nghĩ lắm. Quá nhiều việc để làm, quá nhiều việc để nghĩ. Đầu óc thì cứ ngơ ngơ, xoắn lên làm gì cũng đổ vỡ, cũng không thành. Mọi thứ đến cũng không suôn sẻ chút nào, không vừa ý gì cả. Cái gì cũng thấy mới, lần đầu thì khó khăn biết mấy. 

Khó. đau. với chua xót.

Nhiều khi tự hỏi, sao đã cố gắng mấy vẫn không được suôn sẻ và đời nó đen kịt như cái hố đen. Ừ thì cứ tự khích lệ bản thân, ấy là trời thử thách, đại loại thế. Mà thấy vẫn rất khó khăn với mệt mỏi. Chuyện là mắc công lăn đi làm hồ sơ mất gần một tháng ở trường A, song chỉ nhận được cái mail nói rằng, bọn tao đủ người rồi, đóng hạn sớm. Sáng đầu tuần mở mắt ra đời gần như sụp đổ. Hiếm khi mình thấy thất vọng nhiều như thế. Vì đã tin tưởng vào một điều gì đấy ngỡ như bất di bất dịch. Thời giờ thất vọng chẳng có mấy mà lại xoay xở phương án khác. Và lại stress vì làm. Làm gấp nên hãy còn nhiều sơ suất, người ta chẳng hiểu cho sự ấy làm gì. Rồi lại kêu mình lần sau phải làm sớm, phải chủ động. Làm sơn cái gì? Chủ động cái gì? Ai ngờ được chuyện đến nước này. Và đây đâu phải chuyện mình toàn quyền quyết định... Người không ở đó, Người không làm nó, Người chẳng bao giờ biết nó mệt mỏi và chut xót nhường nào.

Được phút nghỉ liền nhận ra mình bị chậm kinh hơn 1 tuần. Cũng có tí hoảng nhưng rồi đi hỏi thì mọi người bảo là do chế độ sinh hoạt thay đổi, stress với uống kháng sinh thôi. Song nó đến lại còn stress nhiều hơn. Cứ dặn bản hân phải sinh hoạt điều độ một tí để giữ sức, nhưng cái sự kia, cái lời kia khiến mình càng mệt mỏi và thất thường hơn. Quả là một vòng luẩn quẩn, khi hế cứ đụng đến là lại cáu gắt và stress. 

Khi mọi chuyện đã gần như bảo hòa cái sự đau đớn của nó, mình thậm chí còn chẳng buồn giải thích điều gì, biện minh điều gì. Khi họ không muốn nghe thì họ không muốn hiểu. HỌ chỉ muốn giữ nguyên cái quan điểm bản thân như vầy thì mình nói được gì chứ. Chút xót lại càng chua xót hơn.

Tooanh bảo chuyện này là chuyện của người lớn, và hãy để người lớn làm đi. Nhưng sao đến giờ mình vẫn thấy nó là chuyện gì đó chỉ của riêng mình và buộc phải đối mặt. Khi chẳng còn cách nào khác.

Và mình thì cứ như con rối trong vở kịch của chính mình.  

[10.2.16]

2016.02.10.Wed.23:39
yêu thương này liệu có đáng không?
xoay xở thế nào cũng chẳng thành
hy vọng bao nhiêu cũng bế tắc
cứ cố gắng hàn gắn. nhưng vết thương từ quá khứ cứ sâu dần sâu dần, kéo dài nứt cả yêu thương hiện tại.
nứt dần, đứt dần.
toạc toang hoác một khoảng trống
trắng lòa sáng bạch
nhức nhối đau thương.

"rắc." "rắc"

này Người có nghe tiếng tim nứt?
yêu thương tôi cho Người cũng nứt toác
như miếng xương
vứt cho chó gặm

yêu thương này liệu có đáng không?


[12.23.15] Nhu

2015.12.23.Wed.18:15
Để xem bài viết này bạn cần có mật khẩu
Nhập mật khẩu

[12.12.15]

2015.12.12.Sat.23:54
Có cái tính thật lạ, hễ yêu thương ai là liền cưng người đó. Gắn bó nhau cũng ngót nghét 10 năm, từ hồi còn trẻ con chả biết gì nhiều. Chiều này, muốn làm gì liền thuận theo, gọi liền tới, hay đưa đi chơi. Cho đến giờ vẫn coi người ta như trẻ con để cưng chiều mãi, đưa đi chơi mãi, nhưng nhìn xem, người ta đã không còn là trẻ con nữa rồi. Người ta đã bước vào cái thế giới nào đó của người lớn, còn mình cứ đứng mãi ở cái đoạn già trước tuổi để đợi. 

Không có tư cách nào chiều chuộng, bao bọc nhau, nên cũng buông tay dần đi thôi.

Cũng có tí hiểu cảm giác của ông bố khi thấy còn gái mình đi lấy chồng =)))))